📜

Thơ Sông Ci

Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.

点绛唇张抡

春入山家,杖藜独步登严岫。 野花争秀。 弄蕊香盈袖。 对景开怀,莫遣双眉皱。 春难久。 乱红飞后。 留得韶光否。

Đọc thêm
点绛唇张抡

气体冲融,四时长在阳春里。 玉田琼蕊。 养就灵苗异。 堪笑□□,□□□□□。 □□□。 □□流水。 半落苍□□。

Đọc thêm
点绛唇张抡

乐事难并,少年常恨春宵短。 万花丛畔。 只恐金杯浅。 方喜春来,又叹韶华晚。 频相劝。 且闻强健。 莫厌花经眼。

Đọc thêm
点绛唇张抡

一瞬光阴,世人常被芳菲恼。 玉壶频倒。 惟恨春归早。 何似逍遥,物外寻三岛。 春长好。 瑞芝瑶草。 春又何曾老。

Đọc thêm
点绛唇张抡

浮世如何,问花何事花无语。 夜来风雨。 已送韶华暮。 念此堪惊,得失休思虑。 从今去。 醉乡深处。 莫管流年度。

Đọc thêm
阮郎归张抡

亭亭槐柳午阴圆。 薰风拂舜弦。 一轮红日贴中天。 乾坤如火然。 观上象,想丹田。 阳精色正鲜。 □从炼得体纯全。 朱颜无岁年。

Đọc thêm
阮郎归张抡

欲如臭腐化神奇。 当观蝉蜕时。 脱然飞上绿槐枝。 炎炎昼景□。 □□□,□如斯。 □□□□迷。 灵躯一旦脱□□。 □□□□归。

Đọc thêm
阮郎归张抡

深亭邃馆锁清风。 榴花芳艳浓。 阳光染就欲烧空。 谁能窥化工。 观物外,喻身中。 灵砂别有功。 若将一粒比花容。 金丹色又红。

Đọc thêm