Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.
莫恨中秋无月。 多点金缸红蜡。 取酒拥丝簧,迎取轻盈桃叶。 桃叶。 桃叶。 唱我新歌白雪。
一夜蟠桃吹坼。 刚道有人偷折。 幸自没踪由,无奈蝶蜂胡说。 胡说。 胡说。 方朔不须耳热。
好笑山翁年纪。 不觉七十有四。 生日近元宵,占早烧灯欢会。 欢会。 欢会。 坐上人人千岁。
西楼落月鸡声急。 夜浸疏香寒淅沥。 玉人酒渴嚼春冰。 晓色入帘横宝瑟。
江南岸。 江北岸。 折送行人无尽时。 恨分离。 酒一杯。 泪双垂。 君到长安百事违。 几时归。
别离情绪,奈一番好景,一番悲戚。 燕语莺啼人乍远,还是他乡寒食。 桃李无言,不堪攀折,总是风流客。 东君也自,怪人冷淡踪迹。 花艳草草春工,酒随花意薄,疏狂何益...