Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.
人间世,偶然攘臂来游。 何须恁、乾坤角抵,又成冷笑俳优。 且宽心、待他天命,谩鼓舌、夸吾人谋。 李广不侯,刘蕡未第,千年公论合谁羞。 往矣瓦飘无意,甑堕懒回头。...
冷云收,小园一段瑶芳。 乍春来、未回穷腊,几枝开犯严霜。 傍黄昏、暗香浮动,照清浅、疏影低昂。 却月幽姿,含章媚态,姮娥姑射下仙乡。 倚阑看、殷勤持酒,索笑也何...
破波光如镜,三翼轻舟。 对雨馀、重岩叠嶂,何妨影堕清流。 望芙蕖、渺然如海,张云锦、掩映汀洲。 出水奇姿,凌波艳态,眼看□叶弄新秋。 恍疑是、金沙池内,玉井认峰...
帝城春,玉堂深处飞烟。 想圣人、恩隆内职,左珰押赐传宣。 彩衣明、瑶觞膝下,花昼永、锦瑟尊前。 富贵从来,功名馀事,鼎彝勒遍笔如椽。 向中禁、琐窗偷觑,王母语当...