Thơ Đường đại diện cho đỉnh cao của thơ ca cổ điển Trung Quốc, với sự góp mặt của các nhà thơ vĩ đại như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, Vương Vĩ, Mạnh Hạo Nhiên và Vương Trường Linh, để lại vô số kiệt tác vượt thời gian.
孫兒正啼哭,母言來與金。 捻他黃葉把,便是正聲音。
別淚成河海,骨如毘富山。 祇緣塵識法,所以遣心然。
前人若有事,我猶佯不知。 何況他無問,讒舌強卑卑。
勸君師子吼,莫學野干鳴。 若能香象起,感得鳳凰迎。
一種學事業,亦來登選場。 祇緣口義錯,落第在他鄉。
心王不了事,却被六賊使。 共賊作火下,無由出生死。
別人終不賤,別寶終不貪。 祇今擔鐵漢,不肯博金銀。
有男不肯婚,有女不肯嫁(《景德傳燈錄》卷八錄二句皆無「肯」字)。 父子自團欒(《景德傳燈錄》作「大家團欒頭」),共說無生話。