Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.
风荷露竹,秋意侵疏鬓。 微灯曲几。 有帘通桂影。 乍凉衣著,轻明微醉,歌声听稳。 新愁殢人方寸。 怎不闷。 当初欲凭,燕翼西飞寄归信。 小窗睡起,梁间都去尽。 ...
蝉带残声移别树。 晚凉房户。 秋风有意染黄花,下几点、凄凉雨。 渺渺双鸿飞去。 乱云深处。 一山红叶为谁愁,供不尽、相思句。
宫锦裁书寄远。 意长辞短。 香兰泣露雨催莲,暑气昏池馆。 向晚小园行遍。 石榴红满。 花花叶叶尽成双,浑似我、梁间燕。
鸟散馀花飞舞。 满地风雨。 长江滚滚接天流,夜送征帆去。 今夜行云何处。 断肠南浦。 残灯不剪五更寒,独自与、馀香语。
人已老。 春亦不留些少。 花尽叶长蚕又抱。 子规啼未了。 往事不论多少。 且向尊前一笑。 白发满头愁已到。 路长波渺渺。
拍肩笑别洪崖,共看紫海还清浅。 蓬壶旧约,人间舒笑,桃红千遍。 去岁争春,今年逼腊,满空飘霰。 渐横枝照水,清绿弄日,都点缀、江南岸。 须吸百川为寿,卷恩波、已...