Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.
天语丁宁对未央。 少摅素志向荆襄。 烜赫家声今不坠。 英伟。 风姿飒爽紫髯郎。 别酒一杯君莫阻。 烛前粉艳俨成行。 领略大堤花好处。 无绪。 也应回首水云乡。
万个琅玕筛日影,两堤杨柳蘸涟漪。 鸣鸟一声林愈静。 吟兴。 未曾移步已成诗。 旋汲清湘烹建茗,时寻野果劝金卮。 况有良朋谈妙理。 适意。 此欢莫遣俗人知。
秋入华堂一味清。 四山环碧眼双明。 欲送主人天上去。 无绪。 一尊已带别离情。 洞府桃花常许见。 □□。 为谁特地惜娉婷。 祗待明年春醉里。 偎倚。 耳边听唤状...
敧帽垂鞭送客回。 小桥流水一枝梅。 衰病逢春都不记。 谁谓。 幽香却解逐人来。 安得身闲频置酒。 携手。 与君看到十分开。 少壮相从今雪鬓。 因甚。 流年羁恨两...