📜

Thơ Sông Ci

Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.

霜天晓角杨冠卿

渔舟簇簇。 西塞山前宿。 流水落红香远,春江涨、葡萄绿。 蕲竹。 奏新曲。 惊回幽梦独。 却把渔竿远去,骑鲸背、钓璜玉。

Đọc thêm
霜天晓角辛弃疾

吴头楚尾。 一棹人千里。 休说旧愁新恨,长亭树、今如此。 宦游吾倦矣。 玉人留我醉。 明日万花寒食,得且住、为佳耳。

Đọc thêm
霜天晓角辛弃疾

暮山层碧。 掠岸西风急。 一叶软红深处,应不是、利名客。 玉人还伫立。 绿窗生怨泣。 万里衡阳归恨,先倩雁、寄消息。

Đọc thêm
霜天晓角辛弃疾

雪堂迁客。 不得文章力。 赋写曹刘兴废,千古事、泯陈迹。 望中矶岸赤。 直下江涛白。 半夜一声长啸,悲天地、为予窄。

Đọc thêm
霜天晓角赵善括

楚天风色。 一夜波翻雪。 舣岸锦帆不度,天有意、且留客。 鼓声吹取急。 离觞须举白。 看去芳菲时候,日边听、好消息。

Đọc thêm
霜天晓角程垓

几夜锁窗揭。 素蟾光似雪。 恰恨照人欹枕,纱橱爽、簟纹滑。 迤逦篆香裛。 好坏谁共说。 若是知人风味,来分取、半床月。

Đọc thêm
霜天晓角程垓

玉清冰样洁。 几夜相思切。 谁料浓云遮拥,同心带、甚时结。 匆匆休惜别。 还有来时节。 记取江阴归路,须共踏、夜深月。

Đọc thêm
霜天晓角赵师侠

雨馀风劲。 雾重千山暝。 茅舍寒林相映。 分明是、图画景。 去程何日定。 天远长安近。 唤起新愁无尽。 全没个、故园信。

Đọc thêm