📜

Thơ Sông Ci

Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.

霜天晓角林逋

冰清霜洁。 昨夜梅花发。 甚处玉龙三弄,声摇动、枝头月。 梦绝。 金兽爇。 晓寒兰烬灭。 要卷珠帘清赏,且莫扫、阶前雪。

Đọc thêm
霜天晓角范成大

晚晴风歇。 一夜春折威。 脉脉花疏天淡,云来去、数枝雪。 胜绝。 愁亦绝。 此情谁共说。 惟有两行低雁,知人倚、画楼月。

Đọc thêm
霜天晓角范成大

少年豪纵。 袍锦团花凤。 曾是京城游子,驰宝马、飞金鞚。 旧游浑似梦。 鬓点吴霜重。 多少燕情莺意,都泻入、玻璃瓮。

Đọc thêm
霜天晓角吕胜己

晓来风作。 病怯春衫薄。 郭外溪山明秀,红尘里、自拘缚。 村酒频斟酌。 野花遍绰约。 十载人非物是,惊回首、梦初觉。

Đọc thêm
霜天晓角赵长卿

合儿幽静处,围炉面小窗。 好是斗头儿坐,梅烟炷、返魂香。 对火怯夜冷,猛饮消漏长。 饮罢且收拾睡,斜月照、满帘霜。

Đọc thêm
霜天晓角赵长卿

香来不歇。 谁把南枝折。 的砾疏花初破,都因是、夜来雪。 清绝。 十分绝。 孤标难细说。 独立野塘清浅,谁作伴、空夜月。

Đọc thêm
霜天晓角赵长卿

雪花飞歇。 好向前村折。 行至断桥斜处,寒蕊瘦、不禁雪。 韵绝。 香更绝。 归来人共说。 最爱夜堂深迥,疏影占、半窗月。

Đọc thêm
霜天晓角张孝忠

楚山浮碧。 江汉无终极。 鄂渚几行云树,天何意、限南北。 使君觞醉客。 健倒曾何惜。 三国英雄谁在,斜阳外、尽陈迹。

Đọc thêm