Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.
去岁今朝,海棠桃杏开都遍。 今年花晚。 不恨春情浅。 旋旋花开,图得春长远。 且留恋。 爱花心眼。 常与花为伴。
采药归来,独寻茅店沽新酿。 暮烟千嶂。 处处闻渔唱。 醉弄扁舟,不怕粘天浪。 江湖上。 遮回疏放。 作个闲人样。
报答风光,满倾琼液休思睡。 乱莺声碎。 来往甘棠底。 闻道中和,深简君王意。 归舟起。 到时应是。 玉殿槐交翠。
醉上兰舟,羡他沙暖鸳鸯睡。 月波金碎。 愁海深无底。 太守新词,解释无穷意。 高歌起。 浮云闲事。 浑付烟中翠。
踏白江梅,大都玉斫酥凝就。 雨肥霜逗。 痴了闺房秀。 莫待冬深,雪压风欺后。 君知否。 却嫌伊瘦。 仍怕伊僝僽。
秋夜乘槎,客星容到天孙渚。 眼波微注。 将谓牵牛渡。 见了还非,重理霓裳舞。 都无误。 几年一遇。 莫讶周郎顾。