Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.
虹收残雨。 蝉嘶败柳长堤暮。 背都门、动消黯,西风片帆轻举。 愁睹。 泛画鹢翩翩,灵龟隐隐下前浦。 忍回首、佳人渐远,想高城、隔烟树。 几许。 秦楼永昼,谢阁连...
红尘紫陌,斜阳暮草长安道,是离人、断魂处,迢迢匹马西征。 新晴。 韶光明媚,轻烟淡薄和气暖,望花村、路隐映,摇鞭时过长亭。 愁生。 伤凤城仙子,别来千里重行行。...
梅梢琼绽,东君次第开桃李。 痛年年、好风景,无事对花垂泪。 园里。 旧赏处、幽葩柔条,一一动芳意。 恨心事。 春来间阻,忆年时、把罗袂。 雅戏。 樱桃红颗,为插...
春云轻锁,春风乍扇园林晓。 扫华堂,正桃李芳时,诞辰还到。 年少。 记绛蜡光摇,金猊香郁宝妆了。 骤骏马、天街向晚,喜同车、咏窈窕。 多少。 卢家壶范,杜曲家声...