Song Ci là một phần quan trọng của văn học Trung Quốc cổ đại, được biết đến cùng với thơ Đường với tên gọi “đỉnh song sinh”. Ci có nguồn gốc từ thời nhà Đường và phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Tống, với sự góp mặt của các bậc thầy như Su Shi, Xin Qiji và Li Qingzhao.
尤红殢翠。 近日来、陡把狂心牵系。 罗绮丛中,笙歌筵上,有个人人可意。 解严妆巧笑,取次言谈成娇媚。 知几度、密约秦楼尽醉。 仍携手,眷恋香衾绣被。 情渐美。 ...
繁红嫩翠。 艳阳景,妆点神州明媚。 是处楼台,朱门院落,弦管新声腾沸。 恣游人、无限驰骤,娇马车如水。 竟寻芳选胜,归来向晚,起通衢近远,香尘细细。 太平世。 ...
微寒应候。 望日远六远,阶蓂初秀。 爱景欲挂扶桑,漏残银箭,杓回瑶斗。 庆高闳此际,掌上一颗明珠剖。 有令容淑德,归逢佳偶。 到如今,昼锦满堂贵胄。 荣耀,久步...
微寒应候。 望日边六叶,阶蓂初秀。 爱景欲挂扶桑,漏残银箭,杓回摇斗。 庆高闳此际,掌上一颗明珠剖。 有令容淑质,归逢佳偶。 到如今,昼锦满堂贵胄。 荣耀,文步...