Thơ Đường đại diện cho đỉnh cao của thơ ca cổ điển Trung Quốc, với sự góp mặt của các nhà thơ vĩ đại như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, Vương Vĩ, Mạnh Hạo Nhiên và Vương Trường Linh, để lại vô số kiệt tác vượt thời gian.
豈有頭風筆下痊,浪成蠻語向初筵。 蘭亭舊趾雖曾見,柯笛遺音更不傳。 照曜文星吳分野,留連花月晉名賢。 相逢只恨相知晚,一曲驪歌又幾年。
才子襟期本上清,陸雲家鸖伴閑情。 猶憐反顧五六里,何意忽歸十二城。 露滴誰聞高葉墜,月沈休藉半階明。 人聞華表堪留語,剩向秋風寄一聲。
道林曾放雪翎飛,應悔庭除閉羽衣。 料得王恭披鶴氅,倚吟猶待月中歸。
休文雖即逃瓊液,阿鶩還須掩玉閨。 月落金雞一聲後,不知誰悔醉如泥。